Home Hành trình cuộc sống Hạ trùng không thể ngữ băng
Hạ trùng không thể ngữ băng

Hạ trùng không thể ngữ băng

0
0

Hôm nay, chúng ta hãy cùng trờ về với những ngày tháng xa xưa! Những ngày mà trí tuệ luôn bắt đầu từ những câu chuyện. Câu chuyện hôm nay có tựa đề:

Hạ trùng không thể ngữ băng

   Tác giả: Tĩnh Tâm
Nguồn: xinsheng.net

Mỗi khi nhìn lên trời cao, nhìn lên vũ trụ mênh mông và vô bờ, phải chăng chúng ta cũng sẽ cảm giác được chính mình cũng ít nhiều giống ánh mắt thiển cận của những chú sâu nhỏ mùa hè. Nhưng, chúng ta chỉ cần hiểu được bản thân có cực hạn, thường xuyên bảo trì thái độ khoan dung, khiêm tốn, chúng ta sẽ có thể không ngừng đột phá chính mình, không ngừng thăng hoa nhận thức và sinh mệnh của mình.

Ở quê hương Khúc Phụ của Khổng Tử có lưu truyền một câu chuyện như sau: Có một ngày, một đệ tử của Khổng Tử quét rác ở ngoài cửa, thì một người khách lạ đến hỏi anh ta:

– Anh là ai?

Anh ta rất tự hào trả lời:

-Ta là đệ tử của thầy Khổng.

Người khách nói:

– Vậy thì tốt quá, tôi có thể xin anh chỉ bảo một vấn đề được không?

Người đệ tử cao hứng nói:

-Có thể chứ!

Trong lòng lại nghĩ:

-Ngươi có vấn đề kỳ quái gì đây?

Người khách hỏi:

– Một năm rốt cuộc có mấy mùa?

Đệ tử nghĩ thầm: “vấn đề này mà còn phải hỏi sao?” Vì vậy liền hồi đáp:

– Xuân, Hạ, Thu, Đông, bốn mùa!

Người khách lắc đầu nói:

– Không đúng! Một năm chỉ có ba mùa!

– A! Anh sai rồi, bốn mùa!

– Ba mùa!

Cuối cùng hai người tranh luận không thành, liền quyết định đánh cuộc: Nếu là bốn mùa, người khách phải thật lòng hướng người học trò dập đầu 3 cái. Nếu là ba mùa, đệ tử hướng người khách dập đầu 3 cái. Người đệ tử của Khổng Tử nghĩ rằng lần này bản thân thắng chắc rồi, vì vậy chuẩn bị dẫn người khách đi gặp thầy Khổng Tử.

Đúng lúc này Khổng Tử từ trong nhà đi ra, đệ tử tiến lên hỏi:

– Thưa thầy! Một năm có bao nhiêu mùa ạ?

Khổng Tử nhìn thoáng qua người khách, nói:

– Một năm có ba mùa.

Người học sinh bị dọa ngất rồi, nhưng anh ta không dám trực tiếp hỏi lại thầy. Người khách lập tức nói:

– Dập đầu, dập dầu!

Người đệ tử không có cách gì, đành phải ngoan ngoãn dập đầu lạy ba cái. Sau khi người khách rời đi, người đệ tử không chờ được nữa liền hỏi Khổng Tử:

-Thầy ơi! Một năm rõ ràng có bốn mùa, sao thầy nói là ba mùa ạ?

Khổng Tử nói:

– Trò không nhận ra người khách vừa rồi toàn thân đều là màu xanh lá cây đó sao? Hắn là châu chấu, châu chấu sinh vào mùa xuân, mùa thu là chết rồi, hắn cho đến bây giờ chưa thấy qua mùa đông, trò nói bốn mùa hắn sẽ chấp nhận sao, trò nói bốn mùa dù liên thuyên đến tối cũng không nói cho thông được. Trò chịu thiệt, dập đầu ba cái, không sao cả!

Hạ trùng không thể ngữ băng, ý nói hạ trùng chưa từng gặp qua mùa đông sẽ vĩnh viễn không cách nào lý giải “băng” là thứ gì, ý là chỉ “tính cực hạn của nhận thức”. Thật ra, chúng ta từ câu chuyện này có thể nhận được nhiều gợi ý hữu ích: Mỗi khi nhìn lên trời cao, nhìn lên vũ trụ mênh mông và vô bờ, phải chăng chúng ta cũng sẽ cảm giác được chính mình cũng ít nhiều giống ánh mắt thiển cận của những chú sâu nhỏ mùa hè. Nhưng, chúng ta chỉ cần hiểu được bản thân có cực hạn, thường xuyên bảo trì thái độ khoan dung, khiêm tốn, chúng ta sẽ có thể không ngừng đột phá chính mình, không ngừng thăng hoa nhận thức và sinh mệnh của mình.

Nguồn: http://www.xinsheng.net/xs/articles/gb/2013/7/25/49951.html

LEAVE YOUR COMMENT

Your email address will not be published. Required fields are marked *