Home Đường về Bên đời lưu lạc
Bên đời lưu lạc
0

Bên đời lưu lạc

0
0

Tôi nhớ em, một mảnh đời bên tôi, duyên phận, thuở ‘hồn nhiên’ lưu lạc bên đời…

Bên Đời Lưu Lạ

Men cay chuốc đắng môi hồng
Men say chuốc đắm đêm nồng hương Trăng
Trăng rằm em tuổi mười lăm
Trăng nằm em đứng ở lưng cõi đời
Lưng trời Trăng Gió mênh mông
Không buồn như cõi đời gian dối tình
Oan tình duyên bạc như vôi
Oan tình nên rượu mềm môi
Ơi… hời…

Đời như cơn mộng thôi
Buồn vui chia đầy vơi
Bên đời lưu lạc cùng sương gió
Có phải linh hồn đó là em…

Em sa ngã từ năm mười lăm tuổi. Chẳng còn gì để tiếc, em đi làm gái bao, gái gọi, rồi sa lầy vào con đường nghiện ngập. Mười chín tuổi em vào trung tâm cai nghiện, bỏ 5 năm thanh xuân chôn vùi chốn rừng xanh.

Tôi gặp em như một định mệnh dở dang, khi em đang ở năm thứ 3 trong trung tâm PV.

Rồi em phát hiện AIDS.

Vẫn yêu em, chờ em đủ thời gian xuất trại, hồi gia. Nhưng cuối cùng vẫn là một tình yêu không đủ lớn để đưa em xa khỏi con “ma túy” đọa đầy.

Rồi em lại bị hốt đi lần nữa…

Trường trả em về trong cơn sinh tử mong manh. Nằm viện Nhiệt đới rồi chuyển qua viện Lao, vẫn mê man bất tỉnh.

Lúc này tôi đã trở thành học viên Pháp Luân Công, một môn tu luyện cổ xưa được phổ truyền ra công chúng năm 1992 ở Trung Quốc và trở nên phổ biến trên thế giới kể từ khi bị Đảng cộng sản Trung Quốc đàn áp năm 1999 vì xung đột ý thức hệ và lửa đố kỵ trong tâm của Tổng bí thư Giang Trạch Dân.

Là một học viên, tôi hiểu sự Kỳ diệu của Pháp Luân Công đối với sức khỏe và tinh thần con người như thế nào. Tôi mang sách Chuyển Pháp Luân vào viện, đọc cho em nghe.

Ngày hôm sau tôi có việc gấp ra ngoài Hà Nội. Để lại sách và đĩa hướng dẫn cho mẹ em cầm.

Em bình phục thần kỳ ngoài dự kiến.

Những học viên Pháp Luân Công thì đều biết rất rõ tại sao một người bệnh đang cơn nguy kịch có thể có cơ hội qua khỏi khi được nghe đọc sách Chuyển Pháp Luân.

Ở ngoài Hà Nội tôi gọi điện động viên và nói em cố gắng đọc sách và xem các bài tập, nhưng có lẽ do nghiệp lực quá lớn ngăn cản, em không bước nổi vào con đường tu luyện. Rất tiếc là sau khi phục hồi gần cả năm, em vẫn không theo được Pháp Luân Công.

Cơ hội cấp cho em chỉ là hữu hạn.

Em đột ngột phát bệnh trở lại. Nặng và nhanh. Khi tôi gặp em thì cũng là những ngày cuối của em rồi.

Dù sao thì cuối cùng em cũng đã biết Pháp Luân Công là tốt và nhận thức được đàn áp bức hại của Đảng cộng sản Trung Quốc là phi lý vô nhân đạo.

Ở nơi xa nào đó, em còn có cơ hội, chút minh bạch này sẽ gieo mầm hy vọng ở vị lai, bởi vì Pháp Luân Đại Pháp là Phật Pháp, là Đại Pháp cứu độ chúng sinh khi mạt Kiếp đương thời.

Vô Cố Nhân

LEAVE YOUR COMMENT

Your email address will not be published. Required fields are marked *